#1 – Review Book: Những câu nói hay trong “Luận về tình yêu” – Osho

Tình yêu là gì? Như thế nào là yêu nhau? Và yêu như thế nào là đúng cách? Dường như vẫn chưa có ai tìm được những định nghĩa hay tiêu chuẩn nào cho tình yêu cả. Bởi mỗi người là một cá thế độc lập, có tính cách khác biệt nhau và mọi người đều cần phải học cách yêu.

Tôi tình cờ biết đến quyển sách “Luận về tình yêu” của tác giả Osho khi bước vào một bước ngoặt của cuộc đời mình. Những quyết định, hành động giúp tôi “vượt qua những khó khăn” của bản thân ở độ tuổi 23, và quyển sách như một người bạn động viên cho tôi tại thời điểm đó. Osho là một tác giả nổi tiếng về những tác phẩm về triết học và cũng là một người gây nên rất nhiều tranh cãi trong số những ai quan tâm đến triết học phương Đông, trong giới những người tầm cầu tôn giáo và đạo sư.

Luận về tình yêu không chỉ nói về tình yêu dành cho nam nữ đơn thuần, nó còn là tình yêu của cha mẹ dành con cái, của bạn bè hay cả về tình dục nữa. Nó nói về những lẽ thường tình của tình yêu mà tôi tin rằng không chỉ bản thân mình mà ngay cả bạn khi đọc qua cũng cảm nhận rất rõ về chung. Dưới đây là một số câu nói trong quyển sách mà ngay cả khi gấp quyển sách lại tôi vẫn không thể ngừng nghĩ về chúng. Mà ngay cả khi bắt đầu những bài viết đầu tiên tại blog này tôi cũng muốn viết về chúng đầu tiên.

  • Tình yêu là thứ hoàn toàn trái ngược: tôn trọng người khác. Khi bạn yêu ai đó, bạn không hề cảm thấy đau đớn; bạn trở thành người phong phú qua tình yêu…
  • Con cái phải thông minh, nhưng đồng thời phải biết vâng lời. Đây là điều không thể! Người thông minh không thể vâng lời; người biết vâng lời là người thiếu sự thông minh. Sự thông minh chỉ có thể chấp nhận khi nó cảm thấy hoàn toàn đồng ý với bạn. Nó không thể chaas nhận chỉ vì bạn lo lớn hơn, mạnh mẽ hơn, quyền lực hơn – một người cha một người mẹ, một mục sư, một chính trị gia… Sự thông minh luôn đi kèm với sự nổi loạn, và không bậc cha mẹ nào muốn con mình nổi loạn. Sự nổi loạn là yếu tố chống phá niềm mong muốn (tiềm ẩn) thống trị con cái của họ.
  • Đỉnh núi tràn ngập ánh nắng,thung lũng tràn ngập bóng tối, nhưng khi bạn muốn thu giãn bạn cần tìm đến bóng tối của thung lũng. Sự đau đớn và sự hài lòng là phần cốt lõi của cuộc sống. Người ta sợ sự đau đớn đến mức phải đè nén nó, họ tránh mọi tình huống dẫn đến sự đau đớn, họ không ngừng lẫn tránh nó. Và cuối cùng họ hiểu ra sự thật là nếu bạn thực sự muốn né tránh sự đau đớn thì bạn cũng sẽ phải né tránh sự hài lòng … Khi bạn bước trên mặt đất bằng phẳng; bạn không thể lên đến đỉnh cũng chẳng xuống vực sâu. Nhưng khi đó bạn là người đã chết, khi đó bạn không còn sống nữa.

  • Nếu bạn không yêu, bạn trở thành người cô đơn. Nếu bạn yêu, thực sự yêu, bạn trở thành người đơn độc… Sự cô đơn là cảm giác không trọn vẹn. Bạn cần ai đó và người bạn cần không có mặt bên bạn. Sự cô đơn là bóng tối, không có ánh sáng bên trong đó… Sự đơn độc là cảm giác rằng bạn là người trọn vẹn. Bạn không cần ai khác, chỉ riêng bạn đã đủ rồi.
  • Hãy yêu thương nhưng đừng xem đó là một nhu cầu
    Hãy yêu thương nhưng đừng mong đợi; hãy cho tặng
    Hãy yêu thương, nhưng đừng biến tình yêu của bạn trở thành nhà tù đối với người mà bạn yêu thương
    Hãy yêu thương; nhưng hãy cẩn thận; bạn đang bước đi trên mảnh đất thiêng liêng.
    Bạn đang hướng đến ngôi đền cao nhất, thiêng liêng nhất
  • Nếu bạn yêu ai đó bạn cần hiểu rằng người bạn yêu không phải là chiếc bóng của bạn, không phải là hình bóng của bạn trong gương, rằng họ có sở thích riêng của mình. Nếu bạn không có một con tim đủ lớn để bao dung một người khác biệt so với mình, một người với những ý tưởng khác biệt với những ý tưởng của bạn, thì bạn không nhất thiết phải tự đưa mình vào rắc rối.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *